哀巩仲至

宋代 叶适
老衰哭无泪,行叹复坐嗟。 荒凉鹤呜村,尚友初萌芽。 当时各年少,涉世迷骊騧。 中天悬明月,争欲伸手拿。 朝语日再昃,夜谈更五檛。 君文蚤贵重,蜀锦载胡车。 离离三千首,雅正排淫哇。 石碑富规制,玉策垂芬葩。 简牍尤妙美,一字不可加。 笑我自山野,悲君混泥沙。 古称骚人穷,留与后代夸。 临谁寄音信,已受南台衙。 俄然被弹射,翻燎北坞畲。 季也守大玉,千里畦稻麻。 请登小芙蓉,万仞凌烟霞。 兹游隐者事,亦用期屡差。 书来病良慰,誓言指春华。 秉我乌臼烛,瀹以蒋富茶。 那知是绝笔,杨柳空白花。 颇疑魂气升,彷佛天之涯。 多生註周易,遥认草玄家。
lǎo shuāi lèi   xíng tàn zuò jiē  
huāng liáng cūn   shàng yǒu chū méng  
dāng shí nián shào   shè shì guā  
zhōng tiān xuán míng yuè   zhēng shēn shǒu  
cháo zài   tán gèng zhuā  
jūn wén zǎo guì zhòng   shǔ jǐn zài chē  
sān qiān shǒu   zhèng pái yín  
shí bēi guī zhì   chuí fēn  
jiǎn yóu miào měi   jiā  
xiào shān   bēi jūn hùn shā  
chēng sāo rén qióng   liú hòu dài kuā  
lín shuí yīn xìn   shòu nán tái  
é rán bèi tán shè   fān liáo běi shē  
shǒu   qiān dào  
qǐng dēng xiǎo róng   wàn rèn líng yān xiá  
yóu yǐn zhě shì   yòng chà  
shū lái bìng liáng wèi   shì yán zhǐ chūn huā  
bǐng jiù zhú   yuè jiǎng chá  
zhī shì jué   yáng liǔ kòng bái huā  
hún shēng   páng tiān zhī  
duō shēng zhù zhōu   yáo rèn cǎo xuán jiā