安乐坊倪氏女少日曾识之一别十年矣岁晚与其

元代 瞿佑
吴山山下安荣里,陋巷穷居有西子。 嫣然一笑坐生春,信是天人谪居此。 相逢昔在十年前,双鬟未合脸如莲。 学画蛾眉挥彩笔,偷传雁字卜金钱。 相逢今在十年后,鬒发如云眼波溜。 风吹绣带露罗鞋,酒泛银杯淹翠袖。 自言文史旧曾知,写景题情事事宜。 但传秦女吹箫谱,不咏湘灵鼓瑟辞。 暮雨朝云容易度,野鸭家鸡竞相妒。 当时自诧苑中花,今日翻成道傍树。 日闻此语重悲伤,对景徘徊欲断肠。 渭城杨柳歌三叠,湓水琵琶泣数行。 相送出门留后约,暮天惨惨东风恶。 醉归感旧赋新篇,重与佳人嗟命薄。
shān shān xià ān róng   lòu xiàng qióng yǒu 西  
yān rán xiào zuò shēng chūn   xìn shì tiān rén zhé  
xiāng féng zài shí nián qián   shuāng huán wèi liǎn lián  
xué huà é méi huī cǎi   tōu chuán yàn bo jīn qián  
xiāng féng jīn zài shí nián hòu   zhěn yún yǎn liū  
fēng chuī xiù dài luó xié   jiǔ fàn yín bēi yān cuì xiù  
yán wén shǐ jiù céng zhī   xiě jǐng qíng shì shì  
dàn chuán qín chuī xiāo   yǒng xiāng líng  
zhāo yún róng   jiā jìng xiāng  
dāng shí chà yuàn zhōng huā   jīn fān chéng dào bàng shù  
wén zhòng bēi shāng   duì jǐng pái huái duàn cháng  
wèi chéng yáng liǔ sān dié   pén shuǐ pa shù xíng  
xiāng sòng chū mén liú hòu yuē   tiān cǎn cǎn dōng fēng è  
zuì guī gǎn jiù xīn piān   zhòng jiā rén jiē mìng