安清桐夜坐有怀

宋代 冯时行
屋角锦树风飞扬,阴岑夜色凝清霜。 结庵云窦谢尘俗,危然搔首忧偏长。 背灯顾影空寂閴,亦复自怪何昂藏。 人生百虑已大瘦,顾我耿耿无他肠。 年来戎马暗河朔,宵旰十载烦吾皇。 时将朝事问府主,藁街未见枭狼羊。 我亦乾坤一穷士,痴心未肯老为郎。 浩歌慷慨拟投笔,门外太白空煌煌。 愿学北地傅介子,一节出斩楼兰王。
jiǎo jǐn shù fēng fēi yáng   yīn cén níng qīng shuāng  
jié ān yún dòu xiè chén   wēi rán sāo shǒu yōu piān cháng  
bèi dēng yǐng kōng   guài áng cáng  
rén shēng bǎi shòu   gěng gěng cháng  
nián lái róng àn shuò   xiāo gàn shí zài fán huáng  
shí jiāng cháo shì wèn zhǔ   gǎo jiē wèi jiàn xiāo láng yáng  
qián kūn qióng shì   chī xīn wèi kěn lǎo wèi láng  
hào kāng kǎi tóu   mén wài tài bái kōng huáng huáng  
yuàn xué běi jiè   jié chū zhǎn lóu lán wáng