白露

唐代 鲍溶
清蝉暂休响,丰露还移色。金飙爽晨华,玉壶增夜刻。 已低疏萤焰,稍减哀蝉力。迎社促燕心,助风劳雁翼。 一悲纨扇情,再想清浅忆。高高拜月归,轧轧挑灯织。 盈盈玉盘泪,何处无消息。
qīng chán zàn xiū xiǎng   fēng hái jīn biāo shuǎng chén huá   zēng
shū yíng yàn   shāo jiǎn āi chán yíng shè yàn xīn   zhù fēng láo yàn
bēi wán shàn qíng   zài xiǎng qīng qiǎn gāo gāo bài yuè guī   tiǎo dēng zhī
yíng yíng pán lèi   chǔ xiāo xi