【般涉调】哨遍

元代 马致远
张玉岩草书 自唐晋倾亡之后,草书扫地无踪迹。天再产玉岩翁,卓然独立根基。甚纲纪?胸怀洒落,意气聪明,才德相兼济。当日先生沉醉,脱巾露顶,裸袖揎衣。霜毫历历蘸寒泉,麝墨浓浓浸端溪。卷展霜缣,管握铜龙,赋歌赤壁。 【幺】仔细看六书八法皆完备,舞凤戏翔鸾韵美。写长空两脚墨淋漓,洒东窗燕子衔泥。甚雄势!斩钉截铁,缠葛垂丝,似有风云气。据此清新绝妙,堪为家宝,可上金石。二王古法梦中存,怀素遗风尽真习。料想方今,寰宇四海,应无赛敌。 【五煞】尽一轴,十数尺,从头一扫无凝滞。声清恰似蚕食叶,气勇浑同猊抉石。超先辈,消翰林一赞,高士留题。 【四】写的来狂又古,颠又实,出乎其类拔乎萃。软如杨柳和风舞,硬似长空霹雳摧。真堪惜!沉沉着着,曲曲直直。 【三】画一画如阵云,点一点似怪石,撇一撇如展鵾鹏翼。栾环怒偃乖龙骨,峻峭横拖巨蟒皮。特殊异,似神符堪咒,蚯蚓蟠泥。 【二】写的来娇又嗔,怒又喜,千般丑恶十分媚。恶如山鬼拔枯树,媚似扬妃按羽衣。谁堪比,写黄庭换取,道士鹅归。 【一】颜真卿苏子瞻,米元章黄鲁直,先贤墨迹君都得。满箱拍塞数千卷,文锦编挑满四围。通三昧,磨崖的本,画赞初碑。 【尾】据划画难,字样奇,就中浑穿诸家体,四海纵横第一管笔。
zhāng yán cǎo shū
táng jìn qīng wáng zhī hòu   cǎo shū sǎo zōng tiān zài chǎn yán wēng   zhuó rán gēn shén gāng   xiōng huái 怀 luò   cōng ming   cái xiāng jiān dāng xiān sheng chén zuì   tuō jīn dǐng   luǒ xiù xuān shuāng háo zhàn hán quán   shè nóng nóng jìn duān juǎn zhǎn shuāng jiān   guǎn tóng lóng   chì
yāo kàn liù shū jiē wán bèi   fèng xiáng luán yùn měi xiě cháng kōng liǎng jiǎo lín   dōng chuāng yàn zi xián shén xióng shì   zhǎn dīng jié tiě   chán chuí   shì yǒu fēng yún qīng xīn jué miào   kān wèi jiā bǎo   shàng jīn shí èr wáng mèng zhōng cún   huái 怀 fēng jǐn zhēn liào xiǎng fāng jīn   huán hǎi   yīng sài
shā jǐn zhóu   shí shù chǐ   cóng tóu sǎo níng zhì shēng qīng qià cán shí   yǒng hún tóng jué shí chāo xiān bèi   xiāo hàn lín zàn   gāo shì liú
xiě de lái kuáng yòu   diān yòu shí   chū lèi cuì ruǎn yáng liǔ fēng   yìng shì cháng kōng cuī zhēn kān   chén chén zhuó zhe   zhí zhí
sān huà huà zhèn yún   diǎn diǎn shì guài shí   piē piě zhǎn kūn péng luán huán yǎn guāi lóng   jùn qiào héng tuō mǎng shū   shì shén kān zhòu   qiū yǐn pán
èr xiě de lái jiāo yòu chēn   yòu   qiān bān chǒu è shí fēn mèi è shān guǐ shù   mèi shì yáng fēi àn shuí kān   xiě huáng tíng huàn   dào shì é guī
yán zhēn qīng zhān   yuán zhāng huáng zhí   xiān xián jūn dōu mǎn xiāng pāi sāi shù qiān juǎn   wén jǐn biān tiāo mǎn wéi tōng sān mèi   de běn   huà zàn chū bēi
wěi huà huà nán   yàng   jiù zhōng hún chuān 穿 zhū jiā   hǎi zòng héng guǎn