鲍清卿病目不赴竹院之集诗寄坐客次韵

宋代 楼钥
鲍侯年少老文学,艺苑优游富耕穫。 胸中涵养自成趣,妙处正恐儿辈觉。 我慙门巷非尺五,字欲问奇谁与榷。 开樽竹院望同醉,遮眼脑脂何太虐。 团圞十客踏雨来,相从不负东风约。 投壶雅歌了无恨,只恨车公一前却。 海棠春深照眼明,风物融融悟非昨。 从教雨洗烟脂淡,小摘何妨供把握。 夜阑烧烛照春睡,靓妆如在结椅阁。 墙头西望烂蜀锦,嫣然一笑无声乐。 飞红点地绣作茵,正须席地天为幕。 要知富贵出天姿,艳杏夭桃何足录。 主人小筑真好事,肯学区区专一壑。 洞门不锁要客来,笑君大似羊公鹤。 雨余珠泪色惨悽,一顾正嫌无伯乐。 忽惊新诗来叩门,妙语天然不烦琢。 坐中传亲字欲漫,我竖降幡甘面缚。 清明已过雨不休,云雾犹屯四山脚。 揩摩病目不应迟,及此红英半零落。 枝头尚有未开花,纵已离披亦何恶。 知君既负西岑游,可使一春终落寞。 会须来此共赋之,正要重闻诵新作。
bào hóu nián shào lǎo wén xué   yuàn yōu yóu gēng huò  
xiōng zhōng hán yǎng chéng   miào chǔ zhèng kǒng ér bèi jué  
cán mén xiàng fēi chǐ   wèn shuí què  
kāi zūn zhú yuàn wàng tóng zuì   zhē yǎn nǎo zhī tài nüè  
tuán luán shí lái   xiāng cóng dōng fēng yuē  
tóu liǎo hèn   zhǐ hèn chē gōng qián què  
hǎi táng chūn shēn zhào yǎn míng   fēng róng róng fēi zuó  
cóng jiào yān zhī dàn   xiǎo zhāi fáng gōng  
lán shāo zhú zhào chūn shuì   jìng zhuāng zài jié  
qiáng tóu 西 wàng làn shǔ jǐn   yān rán xiào shēng yuè  
fēi hóng diǎn xiù zuò yīn   zhèng tiān wèi  
yào zhī guì chū tiān 姿   yàn xìng yāo táo  
zhǔ rén xiǎo zhù zhēn hǎo shì   kěn xué zhuān  
dòng mén suǒ yào lái   xiào jūn shì yáng gōng  
zhū lèi cǎn   zhèng xián  
jīng xīn shī lái kòu mén   miào tiān rán fán zhuó  
zuò zhōng chuán qīn màn   shù jiàng fān gān miàn  
qīng míng guò xiū   yún yóu tún shān jiǎo  
kāi bìng yīng chí   hóng yīng bàn líng luò  
zhī tóu shàng yǒu wèi kāi huā   zòng è  
zhī jūn 西 cén yóu   shǐ 使 chūn zhōng luò  
huì lái gòng zhī   zhèng yào zhòng wén sòng xīn zuò