八咏诗 霜来悲落桐

南北朝 沈约
悲落桐。 落桐早霜露。 燕至叶未抽。 鸿来枝已素。 本出龙门山。 长枝仰刺天。 上峯百丈绝。 下趾万寻悬。 幽根已盘结。 孤枝复危绝。 初不照光景。 终年负霜雪。 自顾无羽仪。 不愿生曲池。 芬芳本自乏。 华实无可施。 匠者特留眄。 王孙少见之。 分取孤生枿。 徙置北堂陲。 宿茎抽晚干。 新叶生故枝。 故枝虽辽远。 新叶颇离离。 春风一朝至。 荣华并如斯。 自惟良菲薄。 君恩徒照灼。 顾已非嘉树。 空用凭阿阁。 愿作清庙琴。 为舞双玄鹤。 薜荔可为裳。 文杏堪作梁。 勿言草木贱。 徒照君末光。 末光不徒照。 为君含噭咷。 阳柯绿水弦。 阴枝苦寒调。 厚德非可任。 敢不虚其心。 若逢阳春至。 吐绿照清浔。
bēi luò tóng
luò tóng zǎo shuāng
yàn zhì wèi chōu
hóng 鸿 lái zhī
běn chū lóng mén shān
zhǎng zhī yǎng tiān
shàng fēng bǎi zhàng jué
xià zhǐ wàn xún xuán
yōu gēn pán jié
zhī wēi jué
chū zhào guāng jǐng
zhōng nián shuāng xuě
yuàn shēng chí
fēn fāng běn
huā shí shī
jiàng zhě liú miǎn
wáng sūn shǎo jiàn zhī
fēn shēng niè
zhì běi táng chuí
宿 jīng chōu wǎn gàn
xīn shēng zhī
zhī suī liáo yuǎn
xīn
chūn fēng zhāo zhì
róng huá bìng
wéi liáng fěi
jūn ēn zhào zhuó
fēi jiā shù
kōng yòng píng ā
yuàn zuò qīng miào qín
wèi shuāng xuán
wèi shang
wén xìng kān zuò liáng
yán cǎo jiàn
zhào jūn guāng
guāng zhào
wèi jūn hán jiào táo
yáng 绿 shuǐ xián
yīn zhī hán diào
hòu fēi rèn
gǎn xīn
ruò féng yáng chūn zhì
绿 zhào qīng xún