别后奉寄圣俞二十五

宋代 欧阳修
长河秋雨多,夜插寒潮入。岁暮孤舟迟,客心飞鸟急。 君老忘卑穷,文字或缀缉。余生苦难阨,世险蹈已习。 离合二十年,乖睽多聚集。常时饮酒别,今别辄饮泣。 君曰吾老矣,不觉两袖湿。我年虽少君,白发已揖揖。 忆初京北门,送我马暂立。自兹遭槛阱,一落谁引汲。 颠危偶脱死,藏窜甘自絷。但令身尚在,果得手重执。 闻来喜迎前,貌改惊乍揖。别离才几时,旧学废百十。 残章与断藁,草草各收拾。空窗语青灯,夜雨听霵霵。 明朝解舟南,归翼纵莫戢。还期明月饮,幸此中秋及。 酒酣弄篇章,四坐困供给。欢言正喧哗,别意忽于邑。 日暮北亭上,浊醪聊共挹。轻桡动翩翩,晚水明熠熠。 谁云已老矣,意气何嶪岌。惜哉方壮时,千里足常絷。 知之莫予深,力不足呼吸。叹吁偶成篇,聊用缀君什。
cháng qiū duō   chā hán cháo suì zhōu chí   xīn fēi niǎo    
jūn lǎo wàng bēi qióng   wén huò zhuì shēng nàn è shì   xiǎn dǎo    
èr shí nián   guāi kuí duō cháng shí yǐn jiǔ bié jīn   bié zhé yǐn    
jūn yuē lǎo   jué liǎng xiù shī 湿 nián suī shǎo jūn bái      
chū jīng běi mén   sòng zàn zāo kǎn jǐng   luò shuí yǐn    
diān wēi ǒu tuō   cáng cuàn gān zhí dàn lìng shēn shàng zài guǒ   de shǒu zhòng zhí    
wén lái yíng qián   mào gǎi jīng zhà bié cái shí jiù   xué fèi bǎi shí    
cán zhāng duàn gǎo   cǎo cǎo shōu shí kōng chuāng qīng dēng   tīng    
míng cháo jiě zhōu nán   guī zòng hái míng yuè yǐn xìng   zhōng qiū    
jiǔ hān nòng piān zhāng   zuò kùn gōng huān yán zhèng xuān huá bié      
běi tíng shàng   zhuó láo liáo gòng qīng ráo dòng piān piān wǎn   shuǐ míng    
shuí yún lǎo   zāi fāng zhuàng shí qiān   cháng zhí    
zhī zhī shēn   tàn ǒu chéng piān liáo   yòng zhuì jūn shén