病起见瓶中蜡梅偶书

宋代 张镃
南湖地胜无凡木,只说寒梅夸不足。 四般风韵两般高,黄如蜂蜡白如玉。 余品缃红亦总嘉,早开最喜黄白花。 去年树下看不厌,吟兴被压空长嗟。 今冬一病恰半月,未暇寻梅踏残雪。 数枝蜡蕊忽先来,吹香大慰经年别。 道人不作群作痴,三嗅唤醒胜良医。 黄绢幼妇语难辨,一默自有无穷诗。 此机亦似维摩老,何曾真难文殊倒。 从兹不病是谈禅,命花却为黄金仙。
nán shèng fán   zhǐ shuō hán méi kuā  
bān fēng yùn liǎng bān gāo   huáng fēng bái  
pǐn xiāng hóng zǒng jiā   zǎo kāi zuì huáng bái huā  
nián shù xià kàn yàn   yín xīng bèi kōng cháng jiē  
jīn dōng bìng qià bàn yuè   wèi xiá xún méi cán xuě  
shù zhī ruǐ xiān lái   chuī xiāng wèi jīng nián bié  
dào rén zuò qún zuò chī   sān xiù huàn xǐng shèng liáng  
huáng juàn yòu nán biàn   yǒu qióng shī  
shì wéi lǎo   zēng zhēn nán wén shū dào  
cóng bìng shì tán chán   mìng huā què wèi huáng jīn xiān