病中客散复言怀

唐代 刘言史
华发离披卧满头,暗虫衰草入乡愁。 枕前人去空庭暮,又见芭蕉白露秋。
huá mǎn tóu   àn chóng shuāi cǎo xiāng chóu
zhěn qián rén kōng tíng   yòu jiàn jiāo bái qiū