卜算子·午夜一声雷

宋代 郭应祥
午夜一声雷,急雨如飞雹。 枝上残红半点无,密叶都成幄。 苦恨簿书尘,刚把闲身缚。 却忆湄湘春暮时,处处堪行乐。
shēng léi   fēi báo
zhī shàng cán hóng bàn diǎn   dōu chéng
hèn 簿 shū chén   gāng xián shēn
què méi xiāng chūn shí   chù chù kān xíng