采药候潮山宿山顶精蓝夜中望海

宋代 谢翱
蛟门南去鸟,此地望迢迢。 积湿侵幡黑,生寒入梦飘。 见灯归舶夜,闻偈解衣朝。 土植皆为药,山枝不满樵。 暗光珠母从,秋影石花消。 拟候槎回汉,宁甘客老逊。 却寻徐福岛,因问秦皇桥。 於彼看日出,羽旌焉可招。
jiāo mén nán niǎo   wàng tiáo tiáo  
shī 湿 qīn fān hēi   shēng hán mèng piāo  
jiàn dēng guī   wén jiě cháo  
zhí jiē wèi yào   shān zhī mǎn qiáo  
àn guāng zhū cóng   qiū yǐng shí huā xiāo  
hòu chá huí hàn   níng gān lǎo xùn  
què xún dǎo   yīn wèn qín huáng qiáo  
kàn chū   jīng yān zhāo