曹主簿泾自卜寿藏追范石湖韵谨依虚谷使君例

宋代 汪炎昶
何遽卜萱兼树楸,寿如黄绮阅火剑。 九州骨岂皆黄坯,百岁人谁尽白头。 贵贱一时膏野草,贤愚后代指荒丘。 因公重慨浮生事,落叶寒云渺渺秋。
bo xuān jiān shù qiū   shòu 寿 huáng yuè huǒ jiàn  
jiǔ zhōu jiē huáng   bǎi suì rén shuí jǐn bái tóu  
guì jiàn shí gāo cǎo   xián hòu dài zhǐ huāng qiū  
yīn gōng zhòng kǎi shēng shì   luò hán yún miǎo miǎo qiū