长沙倅刘元举寄示参议伯山酬唱之什因亦次韵二首 其一

宋代 赵鼎
挥毫曾看妙如神,倾泻明珠百斛珍。畴昔笑谈知寡和,后来风度绝无人。 应怜老矣纡朱绂,早约归欤岸角巾。明镜未须羞鬓发,一樽相与永青春。
huī háo céng kàn miào shén   qīng xiè míng zhū bǎi zhēn chóu xiào tán zhī guǎ hòu   lái fēng jué rén    
yīng lián lǎo zhū   zǎo yuē guī àn jiǎo jīn míng jìng wèi xiū bìn   zūn xiāng yǒng qīng chūn