长亭怨慢 和素君韵寄远

近现代 文廷式
听黯黯、长安夜雨。那是侬家,放教归去。檠短窗虚,梦魂仿佛到江浦。 愁生无定,应是有、生愁处。寄远织琼花,浑不省、凉蟾天宇。 凝伫。祇兰红波碧,依约谢娘眉妩。文园病也,更堪触、伤春情绪。 便月痕、不上菱花,尽难忘、衣新人故。但乞取天怜,他日剪灯深语。
tīng àn àn cháng ān shi nóng jiā fàng jiào   guī qíng duǎn chuāng mèng hún fǎng   dào jiāng 仿        
chóu shēng dìng   yìng shì yǒu shēng chóu chù yuǎn zhī qióng huā hún   xǐng liáng chán tiān        
níng zhù lán hóng   yuē xiè niáng méi wén yuán bìng gèng kān   chù shāng chūn qíng        
biàn 便 yuè hén shàng líng huā jǐn   nán wàng xīn rén dàn tiān lián jiǎn   dēng shēn