长亭怨慢 漱泉有淮南之游,甚难为别,因倚此解送之。春水方生,予亦将归江上,不自知其繁弦促柱也

清代 冯煦
又残梦、东风吹醒。蓦上离亭,断肠谁省。疏柳微黄,数声寒笛乱雅暝。 碧云何处,浑堕入、斜阳影。回首望平芜,只一角、城阴愁凭。 销凝。怕菭边屐悄,忘却旧游门径。西窗暗雨,忍犹忆、剪镫同听。 算我亦、客思如潮,待重载、空江烟艇。且缓缓催归,说与子规应肯。
yòu cán mèng dōng fēng chuī xǐng shàng tíng duàn cháng   shuí shěng shū liǔ wēi huáng shù shēng hán   luàn míng        
yún chǔ   hún duò xié yáng yǐng huí shǒu wàng píng zhǐ   jiǎo chéng yīn chóu píng        
xiāo níng tái biān qiāo wàng   què jiù yóu mén jìng chuāng àn 西 rěn yóu   jiǎn dèng tóng tīng        
suàn cháo dài   zhòng zài kōng jiāng yān tǐng qiě huǎn huǎn cuī guī shuō   guī yīng kěn