尝新茶呈圣俞

宋代 欧阳修
建安三千里,京师三月尝新茶。 人情好先务取胜,百物贵早相矜夸。 年穷腊尽春欲动,蛰雷未起驱龙蛇。 夜闻击鼓满山谷,千人助叫声喊呀。 万木寒痴睡不醒,惟有此树先萌芽。 乃知此为最灵物,宜其独得天地之英华。 终朝采摘不盈掬,通犀銙小圆复窊。 鄙哉谷雨枪与旗,多不足贵如刈麻。 建安太守急寄我,香蒻包裹封题斜。 泉甘器洁天色好,坐中拣择客亦嘉。 新香嫩色如始造,不似来远从天涯。 停匙侧盏试水路,拭目向空看乳花。 可怜俗夫把金锭,猛火炙背如虾◇。 由来真物有真赏,坐逢诗老频咨嗟。 须臾共起索酒饮,何异奏雅终淫哇。
jiàn ān sān qiān   jīng shī sān yuè cháng xīn chá
rén qíng hǎo xiān shèng   bǎi guì zǎo xiāng jīn kuā
nián qióng jǐn chūn dòng   zhé léi wèi lóng shé
wén mǎn shān   qiān rén zhù jiào shēng hǎn ya
wàn hán chī shuì xǐng   wéi yǒu shù xiān méng
nǎi zhī wèi zuì líng   de tiān zhī yīng huá
zhōng zhāo cǎi zhāi yíng   tōng kuǎ xiǎo yuán
zāi qiāng   duō guì
jiàn ān tài shǒu   xiāng ruò bāo guǒ fēng xié
quán gān jié tiān hǎo   zuò zhōng jiǎn jiā
xīn xiāng nèn shǐ zào   shì lái yuǎn cóng tiān
tíng shi zhǎn shì shuǐ   shì xiàng kōng kàn huā
lián jīn dìng   měng huǒ zhì bèi xiā  
yóu lái zhēn yǒu zhēn shǎng   zuò féng shī lǎo pín jiē
gòng suǒ jiǔ yǐn   zòu zhōng yín