朝出青闺里

宋代 郭祥正
朝出青闺里,自汲井华水。井水如磨铜,妾面似芙蓉。 照影返自叹,净洗铅华浓。郎骑白马玉关去,令人绣被冷春风。 春风欲尽来何迟,蚕蛾散子鸦哺儿。写得短书无寄处,幽恨填膺泪如雨。
cháo chū qīng guī   jǐng huá shuǐ jǐng shuǐ tóng qiè   miàn shì róng    
zhào yǐng fǎn tàn   jìng qiān huá nóng láng bái guān lìng   rén xiù bèi lěng chūn fēng    
chūn fēng jǐn lái chí   cán é sàn ér xiě duǎn shū chǔ yōu   hèn tián yīng lèi