橙子

宋代 曾巩
家林香橙有两树,根缠铁钮凌坡陀。 鲜明百数见秋实,错缀众叶倾霜柯。 翠羽流苏出天仗,黄金戏球相荡摩。 入苞岂数橘柚贱,芼鼎始足盐梅和。 江湖苦遭俗眼慢,禁御尚觉凡木多。 谁能出口献天子,一致大树凌沧波。
jiā lín xiāng chéng yǒu liǎng shù   gēn chán tiě niǔ líng tuó  
xiān míng bǎi shù jiàn qiū shí   cuò zhuì zhòng qīng shuāng  
cuì liú chū tiān zhàng   huáng jīn qiú xiāng dàng  
bāo shù yòu jiàn   mào dǐng shǐ yán méi  
jiāng zāo yǎn màn   jìn shàng jué fán duō  
shuí néng chū kǒu xiàn tiān   zhì shù líng cāng