重九日法轮庵次凤山韵

宋代 胡仲弓
竟日延荒寺,秋声不可歌。 磬中闻午至,石上见寒过。 野鸟心常肃,孤僧鬓已皤。 欲归情不尽,门外夕阳多。
jìng yán huāng   qiū shēng  
qìng zhōng wén zhì   shí shàng jiàn hán guò  
niǎo xīn cháng   sēng bìn  
guī qíng jìn   mén wài yáng duō