酬卢司门晚夏过永宁里弊居林亭见寄

唐代 羊士谔
自叹淮阳卧,谁知去国心。幽亭来北户,高韵得南金。 苔甃窥泉少,篮舆爱竹深。风蝉一清暑,应喜脱朝簪。
tàn huái yáng   shéi zhī guó xīn yōu tíng lái běi   gāo yùn nán jīn
tái zhòu kuī quán shǎo   lán ài zhú shēn fēng chán qīng shǔ   yīng tuō cháo zān