酬秦山人赠别二首

唐代 皎然
知君高隐占贤星,卷叶时时注佛经。姓被名公题旧里, 诗将丽句号新亭。来观新月依清室,欲漱香泉护触瓶。 我有主人江太守,如何相伴住禅灵。 谁知卧病不妨禅,迹寄诗流性似偏。叶示黄金童子爱, 书题青字古人传。时高独鹤来云外,每羡闲花在眼前。 对此留君还欲别,应思石de访春泉。
zhī jūn gāo yǐn zhàn xián xīng   juǎn shí shí zhù jīng xìng bèi míng gōng jiù  
shī jiāng hào xīn tíng lái guān xīn yuè qīng shì   shù xiāng quán chù píng
yǒu zhǔ rén jiāng tài shǒu   xiāng bàn zhù chán líng
shéi zhī bìng fáng chán   shī liú xìng shì piān shì huáng jīn tóng ài  
shū qīng rén chuán shí gāo lái yún wài   měi xiàn xián huā zài yǎn qián
duì liú jūn hái bié   yīng shí   d   e de 访 fǎng chūn quán