川上女

宋代 张玉娘
川上女,行踽踽。翠鬓湿轻云,冰肌清溽暑。 霞裾琼佩动春风,兰操蘋心常似缕。却恨征途轻薄儿,笑隔山花问妾期。 妾情清澈川中水,朝暮风波无改时。
chuān shàng   xíng cuì bìn shī 湿 qīng yún   bīng qīng shǔ
xiá qióng pèi dòng chūn fēng   lán cāo píng xīn cháng shì què hèn zhēng qīng ér   xiào shān huā wèn qiè
qiè qíng qīng chè chuān zhōng shuǐ   zhāo fēng gǎi shí