初春夜同梁公实宗子相赋得声字
雪尽长风吹禁城,梅花零落此时情。
关河月暗迷鸿影,宫殿春寒涩漏声。
乱后骚人同百感,年来壮士苦长征。
樽前莫话边庭事,弹剑悲歌气未平。
xuě
雪
jǐn
尽
cháng
长
fēng
风
chuī
吹
jìn
禁
chéng
城
,
méi
梅
huā
花
líng
零
luò
落
cǐ
此
shí
时
qíng
情
。
guān
关
hé
河
yuè
月
àn
暗
mí
迷
hóng
鸿
yǐng
影
,
gōng
宫
diàn
殿
chūn
春
hán
寒
sè
涩
lòu
漏
shēng
声
。
luàn
乱
hòu
后
sāo
骚
rén
人
tóng
同
bǎi
百
gǎn
感
,
nián
年
lái
来
zhuàng
壮
shì
士
kǔ
苦
cháng
长
zhēng
征
。
zūn
樽
qián
前
mò
莫
huà
话
biān
边
tíng
庭
shì
事
,
dàn
弹
jiàn
剑
bēi
悲
gē
歌
qì
气
wèi
未
píng
平
。