初冬

宋代 汪炎昶
城头钟断漏初长,布被寒生一夜霜。 已剧凄凉独似较,后来风色更凄凉。
chéng tóu zhōng duàn lòu chū zhǎng   bèi hán shēng shuāng  
liáng shì jiào   hòu lái fēng gèng liáng