出关

清代 吴兆骞
边楼回首削嶙峋, 筚篥喧喧驿骑尘。 敢望余生还故国, 独怜多难累衰亲。 云阴不散黄龙雪, 柳色初开紫塞春。 姜女石前频驻马, 傍关犹是汉家人。?
biān lóu huí shǒu xuē lín xún  
xuān xuān 驿 chén
gǎn wàng shēng huán guó  
lián duō nàn lèi shuāi qīn
yún yīn sàn huáng lóng xuě  
liǔ chū kāi sāi chūn
jiāng shí qián pín zhù  
bàng guān yóu shì hàn jiā rén 。?   ?