除官归京睦州雨霁

唐代 杜牧
秋半吴天霁,清凝万里光。水声侵笑语,岚翠扑衣裳。 远树疑罗帐,孤云认粉囊。溪山侵两越,时节到重阳。 顾我能甘贱,无由得自强。误曾公触尾,不敢夜循墙。 岂意笼飞鸟,还为锦帐郎。网今开傅燮,书旧识黄香。 姹女真虚语,饥儿欲一行。浅深须揭厉,休更学张纲。
qiū bàn tiān   qīng níng wàn guāng shuǐ shēng qīn xiào   lán cuì shang
yuǎn shù luó zhàng   yún rèn fěn náng shān qīn liǎng yuè   shí jié dào chóng yáng
néng gān jiàn   yóu de qiáng céng gōng chù wěi   gǎn xún qiáng
lóng fēi niǎo   hái wèi jǐn zhàng láng wǎng jīn kāi xiè   shū jiù shí huáng xiāng
chà zhēn   ér xíng qiǎn shēn jiē   xiū gèng xué zhāng gāng