出门

宋代 王令
出门万事非,聊复闭关坐。 亲识久相远,与世绝吊贺。 适时既非谋,接俗益加惰。 外物等不来,何必问客过。
chū mén wàn shì fēi   liáo guān zuò  
qīn shí jiǔ xiāng yuǎn   shì jué diào  
shì shí fēi móu   jiē jiā duò  
wài děng lái   wèn guò