春词二首 其一

宋代 耶律铸
晚兰香露泣愁红,睡起沈吟绕露丛。荡子不来花落去,教人怎不怨东风。
wǎn lán xiāng chóu hóng   shuì shěn yín rào cóng dàng lái huā luò   jiào rén zěn yuàn dōng fēng