春寒效李长吉体

宋代 欧阳修
东风吹云海天黑,饥龙冻云雨不滴。 嗔雷隐隐愁烟白,宿露无光瑶草寂。 东皇染花满春国,天为花迷借春色。 呼云锁日恐红蔫,几日春阴养花魄。 悠悠远絮萦空掷,愁思织春挽不得。 高楼去天无几尺,远岫参差乱屏碧。
dōng fēng chuī yún hǎi tiān hēi   lóng dòng yún
chēn léi yǐn yǐn chóu yān bái   宿 guāng yáo cǎo
dōng huáng rǎn huā mǎn chūn guó   tiān wèi huā jiè chūn
yún suǒ kǒng hóng niān   chūn yīn yǎng huā
yōu yōu yuǎn yíng kōng zhì   chóu zhī chūn wǎn
gāo lóu tiān chǐ   yuǎn xiù cēn luàn píng