春景 绿阴生昼寂

宋代 刘辰翁
深院停春雨,庭空鸟不鸣。自然清昼寂,尽是绿阴生。 满眼成青幄,无人惜绛英。轻风低鼎篆,迟日上帘旌。 远水明鸂鶒,平栏绕杜蘅。小窗临晋帖,误落剪刀声。
shēn yuàn tíng chūn   tíng kōng niǎo míng rán qīng zhòu jìn   shì yīn 绿 shēng    
mǎn yǎn chéng qīng   rén jiàng yīng qīng fēng dǐng zhuàn chí   shàng lián jīng    
yuǎn shuǐ míng chì   píng lán rào héng xiǎo chuāng lín jìn tiē   luò jiǎn dāo shēng