春景 鸟散馀花落

宋代 刘辰翁
风雨欺人后,枝头已自疏。鸟啼因散去,花落是惊馀。 冲雨知何许,流声已瞥如。不应红颤雨,犹似暗沾裾。 青子疑弹雀,红桃借网鱼。开元宫更远,王母寄谁书。
fēng rén hòu   zhī tóu shū niǎo yīn sàn huā   luò shì jīng    
chōng zhī   liú shēng piē yīng hóng chàn yóu   shì àn zhān    
qīng tán què   hóng táo jiè wǎng kāi yuán gōng gèng yuǎn wáng   shuí shū