春去喜无怨鸟二首

宋代 董嗣杲
失笑羁人泥听禽,年年春老益愁心。 江城树少无栖处,堕落千岩万壑深。
shī xiào rén tīng qín   nián nián chūn lǎo chóu xīn  
jiāng chéng shù shǎo chǔ   duò luò qiān yán wàn shēn