春日独居

宋代 欧阳修
众喧争去逐春游,独静谁知昧最优。 雨霁日长花烂漫,春深睡美梦飘浮。 常忧任重才难了,偶得身闲乐暂偷。 因此益知为郡趣,乞州仍拟乞山州。
zhòng xuān zhēng zhú chūn yóu   jìng shéi zhī mèi zuì yōu
zhǎng huā làn màn   chūn shēn shuì měi mèng piāo
cháng yōu rèn zhòng cái nán le   ǒu shēn xián zàn tōu
yīn zhī wèi jùn   zhōu réng shān zhōu