春雪

唐代 秦韬玉
云重寒空思寂寥,玉尘如糁满春朝。片才著地轻轻陷, 力不禁风旋旋销。惹砌任他香粉妒,萦丛自学小梅娇。 谁家醉卷珠帘看,弦管堂深暖易调。
yún zhòng hán kōng liáo   chén sǎn mǎn chūn cháo piàn cái zhù qīng qīng xiàn  
jīn fēng xuán xuán xiāo rèn xiāng fěn   yíng cóng xué xiǎo méi jiāo
shuí jiā zuì juǎn zhū lián kàn   xián guǎn táng shēn nuǎn diào