春妆凝思

宋代 张玉娘
春来常是见花羞,终日帘垂懒上钩。淑气薰人饶旧梦,柳条萦带绾新愁。 情归野草泥寒雨,目断长江送去舟。笑比南金身自许,镜鸾独抱下妆楼。
chūn lái cháng shì jiàn huā xiū   zhōng lián chuí lǎn shàng gōu shū xūn rén ráo jiù mèng   liǔ tiáo yíng dài wǎn xīn chóu
qíng guī cǎo hán   duàn cháng jiāng sòng zhōu xiào nán jīn shēn   jìng luán bào xià zhuāng lóu