出塞二首 其二

隋代 杨素
汉虏未和亲,忧国不忧身。握手河梁上,穷涯北海滨。 据鞍独怀古,慷慨感良臣。历览多旧迹,风日惨愁人。 荒塞空千里,孤城绝四邻。树寒偏易古,草衰恒不春。 交河明月夜,阴山苦雾辰。雁飞南入汉,水流西咽秦。 风霜久行役,河朔备艰辛。薄暮边声起,空飞胡骑尘。
hàn wèi qīn   yōu guó yōu shēn shǒu liáng shàng   qióng běi hǎi bīn
ān huái 怀   kāng kǎi gǎn liáng chén lǎn duō jiù   fēng cǎn chóu rén
huāng sāi kōng qiān   chéng jué lín shù hán piān   cǎo shuāi héng chūn
jiāo míng yuè   yīn shān chén yàn fēi nán hàn   shuǐ liú 西 yàn qín
fēng shuāng jiǔ xíng   shuò bèi jiān xīn biān shēng   kōng fēi chén