出塞曲

唐代 张琰
腰间插雄剑,中夜龙虎吼。 平明登前途,万里不回首。 男儿当野死,岂为印如斗。 忠诚表壮节,灿烂千古后。 朝发山阳去,暮宿清水头。 上马左右射,捷下如猕猴。 先发服勇决,手提血髑髅。 兵家互胜负,凡百慎前筹。 驱马饮淮水,千里黄草平。 种谷却流血,痛哭秋风生。 寡妻出租税,孤儿荷戈行。 武威既不足,愿见和亲成。 军中日奏凯,鼓行辽海东。 当宁怡玉色,千金劳成功, 焉知昨日地,袒甲去如空。 边人不敢语,将军益褒崇。
yāo jiān chā xióng jiàn   zhōng lóng hǒu  
píng míng dēng qián   wàn huí shǒu  
nán ér dāng   wèi yìn dòu  
zhōng chéng biǎo zhuàng jié   càn làn qiān hòu  
cháo shān yáng   宿 qīng shuǐ tóu  
shàng zuǒ yòu shè   jié xià hóu  
xiān yǒng jué   shǒu xuè lóu  
bīng jiā shèng   fán bǎi shèn qián chóu  
yǐn huái shuǐ   qiān huáng cǎo píng  
zhǒng què liú xiě   tòng qiū fēng shēng  
guǎ chū shuì   ér xíng  
wēi   yuàn jiàn qīn chéng  
jūn zhōng zòu kǎi   xíng liáo hǎi dōng  
dāng zhù   qiān jīn láo chéng gōng  
yān zhī zuó   tǎn jiǎ kōng  
biān rén gǎn   jiāng jūn bāo chóng