慈节歌

明代 庞嵩
丁家有母身姓岑,母慈妇节令人钦。嗟哉逢时生不辰,于归方庆谐瑟琴。 二十三载成商参,两孤一襁一怀衿。霜天雪月照我心,事姑冀绍前徽音。 云胡降割天重阴,姑亡叔夭双泪淋。苦持麻枲缝金针,教儿岂惜贫捐簪。 伤哉复丧长子任,爱钟季子行独深。岂于行也偏爱深,吾夫一脉踰千金。 万年血食将渠歆,岂期海岛腾妖祲。母子播遁栖丛林,行也遇贼翻成擒。 母痛急出号喑喑,但希救子存夫身。宁知断臂魂凄沉,百年此恨谁能禁。 有子吁诉恳且谌,恶贼闻之亦沾襟。俾得葬母从父嵚,九原双穴联琼琛。 慈节芳名传古今,山与齐高乔木森。我来浙西湖之浔,乃子倒屦时趋临。 论心问道意且勤,断机画荻之源遥可寻。子贤母教那能堙,问之细得原来因。 予亦感慨酸且辛,呜呼子贤母教那能堙。愧无史笔扬幽芬,为之哀歌三叹聊长吟。
dīng jiā yǒu shēn xìng cén   jié lìng rén qīn jiē zāi féng shí shēng chén   guī fāng qìng xié qín
èr shí sān zài chéng shāng shēn   liǎng qiǎng huái 怀 jīn shuāng tiān xuě yuè zhào xīn   shì shào qián huī yīn
yún jiàng tiān zhòng yīn   wáng shū yāo shuāng lèi lín chí fèng jīn zhēn   jiào ér pín juān zān
shāng zāi sàng zhǎng rèn   ài zhōng xíng shēn xíng piān ài shēn   mài qiān jīn
wàn nián xuè shí jiāng xīn   hǎi dǎo téng yāo jìn dùn cóng lín   xíng zéi fān chéng qín
tòng chū hào yīn yīn   dàn jiù zi cún shēn níng zhī duàn hún chén   bǎi nián hèn shuí néng jìn
yǒu zi kěn qiě chén   è zéi wén zhī zhān jīn zàng cóng qīn   jiǔ yuán shuāng xué lián qióng chēn
jié fāng míng chuán jīn   shān gāo qiáo sēn lái zhè 西 zhī xún   nǎi zi dǎo shí lín
lùn xīn wèn dào qiě qín   duàn huà zhī yuán yáo xún zi xián jiào néng yīn   wèn zhī yuán lái yīn
gǎn kǎi suān qiě xīn   zi xián jiào néng yīn kuì shǐ yáng yōu fēn   wèi zhī āi sān tàn liáo cháng yín