次韵奉和永叔谢王尚书惠牡丹

宋代 梅尧臣
大梁有公子,洛阳有游侠。 昔时意气相凭陵,不问兴亡事栽插。 栽红插绿斗青春,春风与开春雨飒。 两都富贵不相殊,走马寻芳何合杂。 只闻年少竞争先,摘叶嗅花身更捷。 安知遗爱旧留守,驰献百葩光浥浥。 尚书最重欧阳公,盈盘分去蜂偷猎。 但能为乐饮醇酒,何必署名黄纸牒。 翰林职清文字稀,灴比外官烦应接。 曩公为花曾作谱,端相用意随蝴蝶。 拟王拟妃姚与魏,岁岁年年千万叶。 独将颜色定高低,绿珠虽美犹为妾。 从来鉴裁主端正,不藉娉婷削肩胛。 旧品既著新品增,偏恶忌芽须打拉。 尝忆同朋有七人,每失一人泪缘睫。 唯我与公今且存,无复名园共携榼。 公因尚书戴红紫,白发欺公生匼匝。 磨墨挥亮兴不衰,作诗坐使刘曹怯。 副本能传幸一观,口诵舌摇徒嗫嗫。
liáng yǒu gōng   luò yáng yǒu yóu xiá
shí xiāng píng líng   wèn xīng wáng shì zāi chā
zāi hóng chā 绿 dòu qīng chūn   chūn fēng kāi chūn
liǎng guì xiāng shū   zǒu xún fāng
zhǐ wén nián shào jìng zhēng xiān   zhāi xiù huā shēn gèng jié
ān zhī ài jiù liú shǒu   chí xiàn bǎi guāng
shàng shū zuì zhòng ōu yáng gōng   yíng pán fēn fēng tōu liè
dàn néng wéi yǐn chún jiǔ   shǔ míng huáng zhǐ dié
hàn lín zhí qīng wén   hōng wài guān fán yìng jiē
nǎng gōng wèi huā céng zuò   duān xiāng yòng suí dié
wáng fēi yáo wèi   suì suì nián nián qiān wàn
jiāng yán dìng gāo   绿 zhū suī měi yóu wèi qiè
cóng lái jiàn cái zhǔ duān zhèng   jiè pīng tíng xuē jiān jiǎ
jiù pǐn zhù xīn pǐn zēng   piān è
cháng tóng péng yǒu rén   měi shī rén lèi yuán jié
wéi gōng jīn qiě cún   míng yuán gòng xié
gōng yīn shàng shū dài hóng   bái gōng shēng
huī liàng xīng shuāi   zuò shī zuò shǐ 使 liú cáo qiè
běn néng chuán xìng guān   kǒu sòng shé yáo niè niè