次韵和吴济仲见赠长篇

宋代 廖刚
我有茆庐傍林麓,负溪映光千顷绿。 灵峰钟磬敞金莲,绝涧松篁泻寒玉。萦回窈窕廓以容,正可标名取盘谷。 肥鱼香稻不须致,苦恨风悲无静木。霜蒲易折柳经秋,萧飒鬓毛眵两目。 闲云不雨空出岫,谩说幽兰自芬馥。低回还笑杜陵老,尧舜君民厚风俗。 青萍飞跃凤鸣翔,要待乾旋坤转轴。只今舆马非我事,拄杖芒鞋巾一幅。 时时照弄摩尼珠,金色祥云满天竺。年龄亦复惊晼晚,不暇栽松惟种菊。 清冷池上景物新,幸得君诗三反读。向来巳分得奇祸,岂料更容侥静福。 天光下济诏语温,未遣安丰惭考叔。市朝宗古恶风波,公棹惟怜初不欲。 经营蛙角嚇腐鼠,往往竟同蛾赴烛。须知幻境本来空,况乃隙驹光景促。 逍遥物外复何疑,苟简场中无自足。昨宵星月蘸虚碧,行散绕堤方恨独。 朅来共语君勿迟,想见风尘厌追逐。
yǒu máo bàng lín   yìng guāng qiān qǐng 绿
líng fēng zhōng qìng chǎng jīn lián   jué jiàn sōng huáng xiè hán yíng huí yǎo tiǎo kuò róng   zhèng biāo míng pán
féi xiāng dào zhì   hèn fēng bēi jìng shuāng zhé liǔ jīng qiū   xiāo bìn máo chī liǎng
xián yún kòng chū xiù   màn shuō yōu lán fēn huí huán xiào líng lǎo   yáo shùn jūn mín hòu fēng
qīng píng fēi yuè fèng míng xiáng   yào dài qián xuán kūn zhuǎn zhóu zhī jīn fēi shì   zhǔ zhàng máng xié jīn
shí shí zhào nòng zhū   jīn xiáng yún mǎn tiān zhú nián líng jīng wǎn wǎn   xiá zāi sōng wéi zhǒng
qīng lěng chí shàng jǐng xīn   xìng de jūn shī sān fǎn xiàng lái fēn de huò   liào gèng róng jiǎo jìng
tiān guāng xià zhào wēn   wèi qiǎn ān fēng cán kǎo shū shì cháo zōng è fēng   gōng zhào wéi lián chū
jīng yíng jiǎo xià shǔ   wǎng wǎng jìng tóng é zhú zhī huàn jìng běn lái kōng   kuàng nǎi guāng jǐng
xiāo yáo wài   gǒu jiǎn chǎng zhōng zuó xiāo xīng yuè zhàn   xíng sàn rào fāng hèn
qiè lái gòng jūn chí   xiǎng jiàn fēng chén yàn zhuī zhú