次韵和仲咸感怀贻道友

宋代 王禹偁
莫问穷通事若何,遇花逢酒且狂歌。 人情易逐炎凉改,官路难防陷穽多。 只合收心抛世网,不须推命说天罗。 如今玉石休分别,免被无辜刖卞和。
wèn qióng tōng shì ruò   huā féng jiǔ qiě kuáng  
rén qíng zhú yán liáng gǎi   guān nán fáng xiàn jǐng duō  
zhī shōu xīn pāo shì wǎng   tuī mìng shuō tiān luó  
jīn shí xiū fēn bié   miǎn bèi yuè biàn