次韵钱济明赠感慈长老

宋代 晁补之
我闻栖禅人,一念超十地。 云何别影事,未免依缘气。 譬如幻男女,机废根随废。 不然怖头走,此病穷三世。 邦公狮子吼,曾使诸天喜。 广说无说时,俱成甘露味。 不知室久如,当有天来侍。 城隅竹坞近,梵刹开严閟。 以彼穴中空,清风自来萃。 我生久更事,求愚不求慧。 清风已说法,不用重宣偈。 开祖照人姿,沧波白苹际。 居然九奏妙,往往鱼龙戏。 济明经世才,雕松识寒岁。 怀宝竟迷邦,此岂非良计。 名山寻胜士,投老终深诣。 我自所蕲廉,蝉叶真堪蔽。
wén chán rén   niàn chāo shí
yún bié yǐng shì   wèi miǎn yuán
huàn nán   fèi gēn suí fèi
rán tóu zǒu   bìng qióng sān shì
bāng gōng shī zi hǒu   céng shǐ 使 zhū tiān
guǎng 广 shuō shuō shí   chéng gān wèi
zhī shì jiǔ   dāng yǒu tiān lái shì
chéng zhú jìn   fàn chà kāi yán
xué zhōng kōng   qīng fēng lái cuì
shēng jiǔ gēng shì   qiú qiú huì
qīng fēng shuō   yòng zhòng xuān
kāi zhào rén 姿   cāng bái píng
rán jiǔ zòu miào   wǎng wǎng lóng
míng jīng shì cái   diāo sōng shí hán suì
huái 怀 bǎo jìng bāng   fēi liáng
míng shān xún shèng shì   tóu lǎo zhōng shēn
suǒ lián   chán zhēn kān