次韵沈漕使寄和碧云亭之作

宋代 吴芾
衰年压尘劳,久念作净观。 奉祠还故山,阅岁更过半。 草草结茅庐,虽无轮与奂。 水作绿罗衣,山为青玉案。 自足了余生,岂谓浮名绊。 牵从江上来,去国同王粲。 既与猿鹤疏,还惊鸥鹭散。 公余坐危亭,四顾云影乱。 新诗忽鼎来,累日饱吟玩。 洗我胸中尘,宛如睹清盼。 信知隐侯家,句法有成算。 方今苦乏材,当馈屡兴叹。 如公人物英,宁久从远宦。 会见御追风,起自长淮畔。
shuāi nián chén láo   jiǔ niàn zuò jìng guān
fèng hái shān   yuè suì gèng guò bàn
cǎo cǎo jié máo   suī lún huàn
shuǐ zuò 绿 luó   shān wèi qīng àn
le shēng   wèi míng bàn
qiān cóng jiāng shàng lái   guó tóng wáng càn
yuán shū   hái jīng ōu sàn
gōng zuò wēi tíng   yún yǐng luàn
xīn shī dǐng lái   lěi bǎo yín wán
xiōng zhōng chén   wǎn qīng pàn
xìn zhī yǐn hòu jiā   yǒu chéng suàn
fāng jīn cái   dāng kuì xīng tàn
gōng rén yīng   níng jiǔ cóng yuǎn huàn
huì jiàn zhuī fēng   cháng huái pàn