次韵因上人晚菊简魏定父

宋代 王之道
黄花如故人,别久喜复面。 浇泥一杯酒,安用较深浅。 清霜开浮云,黄落信风卷。 岩岩幽素姿,秋来不多见。
huáng huā rén   bié jiǔ miàn  
jiāo bēi jiǔ   ān yòng jiào shēn qiǎn  
qīng shuāng kāi yún   huáng luò xìn fēng juǎn  
yán yán yōu 姿   qiū lái duō jiàn