答鄜畤友人同宿见示

唐代 马戴
为客自堪悲,风尘日满衣。承明无计入,旧隐但怀归。 雪积孤城暗,灯残晓角微。相逢喜同宿,此地故人稀。
wèi kān bēi   fēng chén mǎn chéng míng   jiù yǐn dàn huái 怀 guī
xuě chéng àn   dēng cán xiǎo jiǎo wēi xiāng féng tóng 宿   rén