代书呈苏易简学士希宠和见寄以便题之于郡斋

宋代 田锡
金殿尝闻金口言,词臣官职是神仙。 三年偶忝西垣职,致身似得文章力。 感激思酬圣主恩,危言所以难缄默。 出入金门与玉堂,屡因狂直拜封章。 御戎救旱无上策,言词不足动君王。 改官出职归郎署,粉闱正秩惭叨据。 仍命淮阳颁诏条,元正不得与趋朝。 中书舍人捧宝策,加美微称尊帝尧。 大明殿里上寿酒,翰林学士先群寮。 独有淮阳知郡吏,为曲郡符蒙借紫。 閤门引谢正衙辞,撰日忽忽办行李。 都门柳色早春天,繁台寺中排祖筵。 离杯满劝不惜醉,醉别上马魂黯然。 客心易感须如是,回思故国三千里。 子云相如俱蜀人,我今五十君青春。 春秋鼎盛正清贵,我年渐似下坡轮。 下车犹未逾期月,官舍初经禁烟节。 残阳乍听吹角声,台榭梨花簇香雪。 独酌不难何所为,孤怀无绪怀己知。 十八学士相念否,应笑骨凡格且卑。 地仙敢言谪仙宦,海槎却有上天时。 陈州去京地不远,莫惜音书来慰勉。 若得工夫可作歌,歌中言语不厌多。 毕三情旨颇似我,向二宋四及李大。 请与副阁王舍人,呈似此歌希唱和。
jīn diàn 殿 cháng wén jīn kǒu yán   chén guān zhí shì shén xiān  
sān nián ǒu tiǎn 西 yuán zhí   zhì shēn shì wén zhāng  
gǎn chóu shèng zhǔ ēn   wēi yán suǒ nán jiān  
chū jīn mén táng   yīn kuáng zhí bài fēng zhāng  
róng jiù hàn shàng   yán dòng jūn wáng  
gǎi guān chū zhí guī láng shǔ   fěn wéi zhèng zhì cán dāo  
réng mìng huái yáng bān zhào tiáo   yuán zhèng cháo  
zhōng shū shè rén pěng bǎo   jiā měi wēi chēng zūn yáo  
míng diàn 殿 shàng shòu 寿 jiǔ   hàn lín xué shì xiān qún liáo  
yǒu huái yáng zhī jùn   wèi jùn méng jiè  
mén yǐn xiè zhèng   zhuàn bàn xíng  
dōu mén liǔ zǎo chūn tiān   tái zhōng pái yán  
bēi mǎn quàn zuì   zuì bié shàng hún àn rán  
xīn gǎn shì   huí guó sān qiān  
zi yún xiàng shǔ rén   jīn shí jūn qīng chūn  
chūn qiū dǐng shèng zhèng qīng guì   nián jiàn shì xià lún  
xià chē yóu wèi yuè   guān shè chū jīng jìn yān jié  
cán yáng zhà tīng chuī jiǎo shēng   tái xiè huā xiāng xuě  
zhuó nán suǒ wéi   huái 怀 huái 怀 zhī  
shí xué shì xiāng niàn fǒu   yīng xiào fán qiě bēi  
xiān gǎn yán zhé xiān huàn   hǎi chá què yǒu shàng tiān shí  
chén zhōu jīng yuǎn   yīn shū lái wèi miǎn  
ruò de gōng zuò   zhōng yán yàn duō  
sān qíng zhǐ shì   xiàng èr sòng  
qǐng wáng shè rén   chéng shì chàng