达奚侍郎夫人寇氏挽词二首

唐代 王维
束带将朝日,鸣环映牖辰。能令谏明主,相劝识贤人。 遗挂空留壁,回文日覆尘。金蚕将画柳,何处更知春。 女史悲彤管,夫人罢锦轩。卜茔占二室,行哭度千门。 秋日光能淡,寒川波自翻。一朝成万古,松柏暗平原。
shù dài jiāng cháo   míng huán yìng yǒu chén néng lìng jiàn míng zhǔ   xiāng quàn shí xián rén
guà kōng liú   huí wén chén jīn cán jiāng huà liǔ   chǔ gèng zhī chūn
shǐ bēi tóng guǎn   rén jǐn xuān bo yíng zhàn èr shì   xíng qiān mén
qiū guāng néng dàn   hán chuān fān zhāo chéng wàn   sōng bǎi àn píng yuán