大雪与同舍生饮太学初筮斋

宋代 陈东
飞廉强搅朔风起,朔风飘飘洒中土。 雪花着地不肯消,亿万苍生受寒苦。 天公刚被阴云遮,那知世人冻死如乱麻。 人间愁叹之声不忍听,谁肯采摭传说闻达太上家。 地行贱臣无言责,私忧过计如杞国。 揭云直欲上天门,首为苍生讼风柏。 天公倘信臣言怜世间,开阳阖阴不作难。 便驱飞廉囚下酆都狱,急使飞雪作水流潺潺。 东方日出能照耀,坐令和气生人寰。
fēi lián qiáng jiǎo shuò fēng   shuò fēng piāo piāo zhōng
xuě huā zhāo kěn xiāo   亿 wàn cāng shēng shòu hán
tiān gōng gāng bèi yīn yún zhē   zhī shì rén dòng luàn
rén jiān chóu tàn zhī shēng rěn tīng   shuí kěn cǎi zhí chuán shuō wén tài shàng jiā
xíng jiàn chén yán   yōu guò guó
jiē yún zhí shàng tiān mén   shǒu wèi cāng shēng sòng fēng bǎi
tiān gōng tǎng xìn chén yán lián shì jiān   kāi yáng yīn zuò nán
biàn 便 fēi lián qiú xià fēng   shǐ 使 fēi xuě zuò shuǐ liú chán chán
dōng fāng chū néng zhào yào 耀   zuò lìng shēng rén huán