登丛台

明代 茅坤
一眺丛台上,孤城秋暮时。 绮罗言已寂,芳草暗含滋。 泣露蒐移堞,衔花雀隐枝。 忽闻雍里曲,并落照眉池。
tiào cóng tái shàng   chéng qiū shí  
luó yán   fāng cǎo àn hán  
sōu dié   xián huā què yǐn zhī  
wén yōng   bìng luò zhào méi chí